和王郎中召看牡丹

唐代 姚合
葩叠萼相重,烧栏复照空。妍姿朝景里,醉艳晚烟中。 乍怪霞临砌,还疑烛出笼。绕行惊地赤,移坐觉衣红。 殷丽开繁朵,香浓发几丛。裁绡样岂似,染茜色宁同。 嫩畏人看损,鲜愁日炙融。婵娟涵宿露,烂熳抵春风。 纵赏襟情合,闲吟景思通。客来归尽懒,莺恋语无穷。 万物珍那比,千金买不充。如今难更有,纵有在仙宫。
dié è xiāng zhòng   shāo lán zhào kōng yán 姿 cháo jǐng   zuì yàn wǎn yān zhōng
zhà guài xiá lín   hái zhú chū lóng rào xíng jīng chì   zuò jué hóng
yīn kāi fán duǒ   xiāng nóng cóng cái xiāo yàng shì   rǎn qiàn níng tóng
nèn wèi rén kàn sǔn   xiān chóu zhì róng chán juān hán 宿   làn màn chūn fēng
zòng shǎng jīn qíng   xián yín jǐng tōng lái guī jìn lǎn   yīng liàn qióng
wàn zhēn   qiān jīn mǎi chōng jīn nán gèng yǒu   zòng yǒu zài xiān gōng