和王觉民梅花诗

宋代 王之道
梅花似是东君客,漏洩春风犯寒坼。 冰肌玉骨照双泉,应为孤根借泉脉。 先生狂得次公醒,诗思蔼蔼飘晴云。 为怜老拙有旧分,俾预胜赏沾清芬。 我时被酒酒实透,香扑鼻端曾一嗅。 别来飞雪往未能,想见精神愈高瘦。 西湖处士真诗仙,东坡老人所推先。 岂知此花自奇绝,神助妙语相争妍。 浪言投李报琼玖,牛后何如作鸡口。 我今无物报投琼,木李虽轻聊藉手。 先生标致良可人,此诗不减花娉婷。 相当欹枕初得句,夜兴冠坐如惊霆。 愿君追作淮夷雅,换取公卿重文价。 嗟予衰矣不复论,但欲高门容驷马。
méi huā shì shì dōng jūn   lòu xiè chūn fēng fàn hán chè  
bīng zhào shuāng quán   yīng wèi gēn jiè quán mài  
xiān sheng kuáng gōng xǐng   shī ǎi ǎi piāo qíng yún  
wèi lián lǎo zhuō yǒu jiù fēn   shèng shǎng zhān qīng fēn  
shí bèi jiǔ jiǔ shí tòu   xiāng duān céng xiù  
bié lái fēi xuě wǎng wèi néng   xiǎng jiàn jīng shén gāo shòu  
西 chǔ shì zhēn shī xiān   dōng lǎo rén suǒ tuī xiān  
zhī huā jué   shén zhù miào xiāng zhēng yán  
làng yán tóu bào qióng jiǔ   niú hòu zuò kǒu  
jīn bào tóu qióng   suī qīng liáo shǒu  
xiān sheng biāo zhì liáng rén   shī jiǎn huā pīng tíng  
xiāng dāng zhěn chū de   xīng guān zuò jīng tíng  
yuàn jūn zhuī zuò huái   huàn gōng qīng chóng wén jià  
jiē shuāi lùn   dàn gāo mén róng