和王晋卿(并叙)

宋代 苏轼
驸马都尉王诜晋卿,功臣全彬之后也。 元丰二年,予得罪贬黄冈,而晋卿亦坐累远谪,不相闻者七年。 予既召用,晋卿亦还朝,相见殿门外。 感叹之余,作诗相属,托物悲慨,阨穷而不怨,泰而不骄。 怜其贵公子有志如此,故次其韵。 先生饮东坡,独舞无所属。 当时挹明月,对形三人足。 醉眠草棘间,虫虺莫予毒。 醒来送归雁,一寄千里目。 怅焉怀公子,旅食久不玉。 欲书加餐字,远托西飞鹄。 谓言相濡沫,未足救沟渎。 吾生如寄耳,何者为祸福。 不如两相忘,昨梦那可逐。 上书得自便,归老湖山曲。 躬耕二顷田,自种十年木。 岂知垂老眼,却对金莲烛。 公子亦生还,仍分刺史竹。 贤愚有定分,樽俎守尸祝。 文章何足云,执技等医卜。 朝廷方西顾,羌虏骄未伏。 遥知重阳酒,白羽落黄菊。 羡君真将家,浮面气可掬。 (袁天纲语窦轨:君语则赤气浮面,为将勿多杀人。 )何当请长缨,一战河湟复。
wèi wáng shēn jìn qīng   gōng chén quán bīn zhī hòu  
yuán fēng èr nián   zuì biǎn huáng gāng   ér jìn qīng zuò lèi yuǎn zhé   xiāng wén zhě nián  
zhào yòng   jìn qīng hái cháo   xiāng jiàn diàn 殿 mén wài  
gǎn tàn zhī   zuò shī xiāng zhǔ   tuō bēi kǎi   è qióng ér yuàn   tài ér jiāo  
lián guì gōng yǒu zhì   yùn  
xiān sheng yǐn dōng   suǒ shǔ  
dāng shí míng yuè   duì xíng sān rén  
zuì mián cǎo jiān   chóng huī  
xǐng lái sòng guī yàn   qiān  
chàng yān huái 怀 gōng   shí jiǔ  
shū jiā cān   yuǎn tuō 西 fēi  
wèi yán xiāng   wèi jiù gōu  
shēng ěr   zhě wèi huò  
liǎng xiāng wàng   zuó mèng zhú  
shàng shū biàn 便   guī lǎo shān  
gōng gēng èr qǐng tián   zhǒng shí nián  
zhī chuí lǎo yǎn   què duì jīn lián zhú  
gōng shēng huán   réng fēn shǐ zhú  
xián yǒu dìng fèn   zūn shǒu shī zhù  
wén zhāng yún   zhí děng  
cháo tíng fāng 西   qiāng jiāo wèi  
yáo zhī chóng yáng jiǔ   bái luò huáng  
xiàn jūn zhēn jiāng jiā   miàn  
  yuán tiān gāng dòu guǐ   jūn chì miàn   wèi jiāng duō shā rén  
  dāng qǐng cháng yīng   zhàn huáng