和王介甫烘虱

宋代 司马光
天生万物名品夥,嗟尔为生至幺麽。 依人自活反食人,性喜伏藏便垢涴。 晨朝生了暮生孙,不日蕃滋逾万个。 透疏缘隙巧剧端,通夕爬搔不能卧。 我归彼出疲左命,备北惊南厌搜逻。 所擒至少所失多,舍置熏烧无术奈。 加之炭上犹晏然,相顾未知亡族祸。 大才洋洋迷所适,奔走示停身已堕。 细者懦怯但深潜,乾死缝中谁复课。 黑者抱发亦忧疑,逃入幧头默相贺。 腥烟腾起远袭人,袖拥鼻端时一唾。 初虽快意终自咎,致尔殓夷非尔过。 吾家箧笥本自贫,况复为人苦慵惰。 体生鳞甲未能浴,衣不离身成脆破。 朽缯坏絮为渊薮,如麦如麻浸肥大。 虚肠不免须侵人,肯不夷齐甘死饿。 醯酸蜹聚理固然,尔辈披壤我当坐。 但思努力自洁清,群虱皆当远逋播。
tiān shēng wàn míng pǐn huǒ   jiē ěr wéi shēng zhì yāo
rén huó fǎn shí rén   xìng cáng biàn 便 gòu
chén cháo shēng le shēng sūn   fān wàn
tòu shū yuán qiǎo duān   tōng sāo néng
guī chū zuǒ mìng   bèi běi jīng nán yàn sōu luó
suǒ qín zhì shǎo suǒ shī duō   shě zhì xūn shāo shù nài
jiā zhī tàn shàng yóu yàn rán   xiāng wèi zhī wáng huò
cái yáng yáng suǒ shì   bēn zǒu shì tíng shēn duò
zhě nuò qiè dàn shēn qián   qián fèng zhōng shuí
hēi zhě bào yōu   táo qiāo tóu xiāng
xīng yān téng yuǎn rén   xiù yōng duān shí tuò
chū suī kuài zhōng jiù   zhì ěr liàn fēi ěr guò
jiā qiè běn pín   kuàng wéi rén yōng duò
shēng lín jiǎ wèi néng   shēn chéng cuì
xiǔ zēng huài wèi yuān sǒu   mài jìn féi
cháng miǎn qīn rén   kěn gān è 饿
suān ruì rán   ěr bèi rǎng dāng zuò
dàn jié qīng   qún shī jiē dāng yuǎn