和通判直阁立春闻莺

宋代 姚勉
寂寂江城真又春,土牛何物竟无神。 试倾官酒梅花畔,不似园丁菜把新。 彩胜岂留良夜梦,纸窗静拂隔年尘。 东风毕竟于人好,早有莺声入鬓唇。
jiāng chéng zhēn yòu chūn   niú jìng shén  
shì qīng guān jiǔ méi huā pàn   shì yuán dīng cài xīn  
cǎi shèng liú liáng mèng   zhǐ chuāng jìng nián chén  
dōng fēng jìng rén hǎo   zǎo yǒu yīng shēng bìn chún