和通判直阁立春闻莺

宋代 姚勉
画角声中晓唤春,依城柳眼又精神。 试呼腊蚁梅边酌,恰喜朝莺雪底新。 幽谷暖融空翠湿,上林香动软红尘。 燕楼暗想翻新曲,恼破朱樱一点唇。
huà jiǎo shēng zhōng xiǎo huàn chūn   chéng liǔ yǎn yòu jīng shén  
shì méi biān zhuó   qià cháo yīng xuě xīn  
yōu nuǎn róng kōng cuì shī 湿   shàng lín xiāng dòng ruǎn hóng chén  
yàn lóu àn xiǎng fān xīn   nǎo zhū yīng diǎn chún