和提刑度支王店鸡诗

宋代 文同
王店有邮吏,养鸡殊可笑。 昂然处高襟,不肯以时嘂。 官有宿此者,西征待初晓。 鸡竟不一鸣,问吏吏已告。 云此最荒绝,左右悉蓬蓼。 狐狸占为宅,恣横不可道。 前此三四鸡,一一遭其暴。 寻声即知处,尽获爪牙吊。 自后始得此,其若有人教。 东方或未明,群丑尚腾趠。 此鸡但钳结,直伺太阳耀。 虽然谓失旦,似得保身要。 官曰此何用,不然则宜糶。 不见不鸣雁,先死盖自召。 天下已明白,岂假更喧闹。 徒尔费稻梁,曾莫知所报。 吏云官言是,且愿勿嘲诮。 知是本在人,此物何足校。
wáng diàn yǒu yóu   yǎng shū xiào  
áng rán chù gāo jīn   kěn shí jiào  
guān yǒu 宿 zhě   西 zhēng dài chū xiǎo  
jìng míng   wèn gào  
yún zuì huāng jué   zuǒ yòu péng liǎo  
li zhàn wèi zhái   héng dào  
qián sān   zāo bào  
xún shēng zhī chù   jǐn huò zhǎo diào  
hòu shǐ   ruò yǒu rén jiào  
dōng fāng huò wèi míng   qún chǒu shàng téng chào  
dàn qián jié   zhí tài yang yào 耀  
suī rán wèi shī dàn   shì bǎo shēn yào  
guān yuē yòng   rán tiào  
jiàn míng yàn   xiān gài zhào  
tiān xià míng bai   jiǎ gèng xuān nào  
ěr fèi dào liáng   céng zhī suǒ bào  
yún guān yán shì   qiě yuàn cháo qiào  
zhī shì běn zài rén   xiào