河亭

唐代 朱庆馀
孤亭临绝岸,猿鸟识幽蹊。花落曾谁到,诗成独未题。 潮痕经雨在,石笋与杉齐。谢守便登陟,秋来屐齿低。
tíng lín jué àn   yuán niǎo shí yōu huā luò céng shuí dào   shī chéng wèi
cháo hén jīng zài   shí sǔn shān xiè shǒu biàn 便 dēng zhì   qiū lái chǐ 齿