和田望再赋暑雪轩

宋代 吴栻
石照台高暑不侵,雪横天际蜀西岑。但知赋客如梁苑,那得参徒似少林。 月上便成银色界,风生兼作海潮音。可怜火宅人空老,谁解跏趺一解襟。
shí zhào tái gāo shǔ qīn   xuě héng tiān shǔ 西 cén dàn zhī liáng yuàn   de cān shì shǎo lín    
yuè shàng biàn 便 chéng yín jiè   fēng shēng jiān zuò hǎi cháo yīn lián huǒ zhái rén kōng lǎo shuí   jiě jiā jiě jīn