和滕至刚韵兼简顶玄极长老二首 其一

宋代 王绅
落落星悬晓,依依柏傲林。文章千古事,湖海十年心。 一别巴川远,重逢岁月深。旧交谁在眼,惟子最知音。
luò luò xīng xuán xiǎo   bǎi ào lín wén zhāng qiān shì   hǎi shí nián xīn
bié chuān yuǎn   chóng féng suì yuè shēn jiù jiāo shuí zài yǎn   wéi zi zuì zhī yīn