和滕迈先辈伤马

唐代 章孝标
浮云变化失龙儿,始忆嘶风喷沫时。蹄想尘中翻碧玉, 尾休烟里掉青丝。曾同客舍吞饥渴,久共名场踏嶮巇. 今日枥前兴一叹,不关行李乏金羁。
yún biàn huà shī lóng ér   shǐ fēng pēn shí xiǎng chén zhōng fān  
wěi xiū yān diào qīng céng tóng shè tūn   jiǔ gòng míng chǎng xiǎn   .
jīn qián xīng tàn   guān xíng jīn