和陶杂诗十一首
故山不可到,飞梦隔五岭。
真游有黄庭,闭目寓两景。
室空无可照,火灭膏自冷。
披衣起视夜,海阔河汉永。
西窗半明月,散乱梧楸影。
良辰不可系,逝水无留骋。
我苗期後枯,持此一念静。
gù
故
shān
山
bù
不
kě
可
dào
到
,
fēi
飞
mèng
梦
gé
隔
wǔ
五
lǐng
岭
。
。
zhēn
真
yóu
游
yǒu
有
huáng
黄
tíng
庭
,
bì
闭
mù
目
yù
寓
liǎng
两
jǐng
景
。
。
shì
室
kōng
空
wú
无
kě
可
zhào
照
,
huǒ
火
miè
灭
gāo
膏
zì
自
lěng
冷
。
。
pī
披
yī
衣
qǐ
起
shì
视
yè
夜
,
hǎi
海
kuò
阔
hé
河
hàn
汉
yǒng
永
。
。
xī
西
chuāng
窗
bàn
半
míng
明
yuè
月
,
sǎn
散
luàn
乱
wú
梧
qiū
楸
yǐng
影
。
。
liáng
良
chén
辰
bù
不
kě
可
xì
系
,
shì
逝
shuǐ
水
wú
无
liú
留
chěng
骋
。
。
wǒ
我
miáo
苗
qī
期
hòu
後
kū
枯
,
chí
持
cǐ
此
yī
一
niàn
念
jìng
静
。
。