和陶渊明归去来辞

宋代 秦观
归去来兮,眷眷怀归今得归。念我生之多艰,心知免而犹悲。 天风飘兮余迎,海月炯兮余追。省已空之忧患,疑是梦而复非。 及我家于中途,儿女欣而牵衣。望松楸而长恸,悲心极而更微。 升沉几何,岁月如奔。嗟我宿昔,通籍璧门。赐金虽尽,给札尚存。 愧此散木,缪为牺尊。属党论之云兴,雷霆发乎威颜。 淮南谪于天庖,予小子其何安。岁七官而五谴,越鬼门之幽关。 化猿鹤之有日,讵国光之复观。忽大明之生东,释累囚而北还。 酾天汉而一洗,觉宇宙之随宽。归去来兮,请逍遥于至游! 内取足于一身,复从物兮何求?荣莫荣于不辱,乐莫乐于无忧。 乡人告予以有年,黍稷郁乎盈畴。止有弊庐,泛有扁舟。 濯余足兮寒泉,振余衣兮古丘。洞胸中之滞碍,眇云散而风流。 识此行之匪祸,乃造物之馀休。已矣哉!桔槔仰无已,时举觞自属聊淹留! 汝今不已将安之?封侯既绝念,仙事亦难期。依先茔而洒扫,从稚子而耘耔。 修杜康之废祠,补由庚之亡诗。为太平之兴老,幅巾待尽更奚疑!
guī lái   juàn juàn huái 怀 guī jīn guī niàn shēng zhī duō jiān   xīn zhī miǎn ér yóu bēi
tiān fēng piāo yíng   hǎi yuè jiǒng zhuī shěng kōng zhī yōu huàn   shì mèng ér fēi
jiā zhōng   ér xīn ér qiān wàng sōng qiū ér cháng tòng   bēi xīn ér gèng wēi
shēng chén   suì yuè bēn jiē 宿   tōng mén jīn suī jǐn   gěi zhá shàng cún
kuì sàn   móu wèi zūn shǔ dǎng lùn zhī yún xīng   léi tíng wēi yán
huái nán zhé tiān páo   xiǎo ān suì guān ér qiǎn   yuè guǐ mén zhī yōu guān
huà yuán zhī yǒu   guó guāng zhī guān míng zhī shēng dōng   shì léi qiú ér běi hái
shāi tiān hàn ér   jué zhòu zhī suí kuān guī lái   qǐng xiāo yáo zhì yóu  
nèi shēn   cóng qiú   róng róng   yōu
xiāng rén gào yǒu nián   shǔ yíng chóu zhǐ yǒu   fàn yǒu piān zhōu
zhuó hán quán   zhèn qiū dòng xiōng zhōng zhī zhì ài   miǎo yún sàn ér fēng liú
shí xíng zhī fěi huò   nǎi zào zhī xiū zāi   jié gāo yǎng   shí shāng shǔ liáo yān liú  
jīn jiāng ān zhī   fēng hóu jué niàn   xiān shì nán xiān yíng ér sǎo   cóng zhì ér yún
xiū kāng zhī fèi   yóu gēng zhī wáng shī wèi tài píng zhī xīng lǎo   jīn dài jìn gèng