和陶咏贫士七首

宋代 吴芾
渊明抱归兴,未老辞华轩。 应谓役于人,岂如归田园。 在家贫亦好,满眼是风烟。 亲戚可晤晤,书史可精研。 妻子识此意,相对无间言。 时取新酒漉,一笑中圣贤。
yuān míng bào guī xīng   wèi lǎo huá xuān
yīng wèi rén   guī tián yuán
zài jiā pín hǎo   mǎn yǎn shì fēng yān
qīn   shū shǐ jīng yán
shí   xiāng duì jiàn yán
shí xīn jiǔ   xiào zhōng shèng xián