和陶饮酒 其九

明代 魏学洢
枸杞生庭中,秋至花始开。衔杯与之对,悠然有远怀。 轻云任往还,与心了无乖。有诗常高歌,无山亦高栖。 天地亦云广,焉能随涂泥。流俗性所遌,还问心所谐。 思路各有熟,习惯成行迷。吾行犹未远,吾驾尚可回。
gǒu shēng tíng zhōng   qiū zhì huā shǐ kāi xián bēi zhī duì yōu   rán yǒu yuǎn huái   怀  
qīng yún rèn wǎng huán   xīn liǎo guāi yǒu shī cháng gāo   shān gāo    
tiān yún guǎng 广   yān néng suí liú xìng suǒ è hái   wèn xīn suǒ xié    
yǒu shú   guàn chéng háng xíng yóu wèi yuǎn   jià shàng huí