和陶停云

宋代 吴芾
吁嗟人世,如彼南柯。 正宜闲处,养此太和。 纵使得意,位高金多。 老不知止,宁逃谴呵。
jiē rén shì   nán  
zhèng xián chǔ   yǎng tài  
zòng shǐ 使 de   wèi gāo jīn duō  
lǎo zhī zhǐ   níng táo qiǎn