和陶桃花源

宋代 吴芾
我闻桃花源,其先是秦世。 当时避地人,岁久俱已逝。 其后长子孙,生理还不废。 种桃以自营,结茅以自憇。 有儿但发蒙,初不工六艺。 有田但收禾,了不输二税。 有鸡只晨号,有犬不夜吠。 渊明爱其真,为此成新制。 我久闻其风,褰裳思一诣。 所虑路难通,仍恐水难厉。 梦寐不能忘,抱恨知几岁。 所恨天见私,于此施嘉惠。 贻我万株桃,漫山迷眼界。 却胜开陵溪,草树相蒙蔽。 相去复不远,只在吾庐外。 人号小桃源,景物适相契。
wén táo huā yuán   xiān shì qín shì
dāng shí rén   suì jiǔ shì
hòu zhǎng sūn   shēng hái fèi
zhǒng táo yíng   jié máo
yǒu ér dàn mēng   chū gōng liù
yǒu tián dàn shōu   liǎo shū èr shuì
yǒu zhǐ chén hào   yǒu quǎn fèi
yuān míng ài zhēn   wèi chéng xīn zhì
jiǔ wén fēng   qiān cháng
suǒ nán tōng   réng kǒng shuǐ nán
mèng mèi néng wàng   bào hèn zhī suì
suǒ hèn tiān jiàn   shī jiā huì
wàn zhū táo   màn shān yǎn jiè
què shèng kāi líng   cǎo shù xiāng méng
xiāng yuǎn   zhī zài wài
rén hào xiǎo táo yuán   jǐng shì xiāng