和陶靖节 其一

元代 汪时中
木落霜更繁,鸟啼夜方寂。徘徊不能寐,起行见明月。 达人伤逝波,志士感徂节。冲怀在潜渊,修轨绝尘绁。 人生大化中,飘萧风底叶。岂无好容华,百年终变灭。 及时且行乐,无为长太息。
luò shuāng gèng fán   niǎo fāng pái huái néng mèi   xíng jiàn míng yuè    
rén shāng shì   zhì shì gǎn jié chōng huái zài 怀 qián yuān xiū   guǐ jué chén xiè    
rén shēng huà zhōng   piāo xiāo fēng hǎo róng huá bǎi   nián zhōng biàn miè    
shí qiě xíng   wéi cháng tài