和陶归去来兮辞

宋代 苏轼
归去来兮,吾方南迁安得归。 卧江海之澒洞,吊鼓角之凄悲。 迹泥蟠而愈深,时电往而莫追。 怀西南之归路,梦良是而觉非。 悟此生之何常,犹寒暑之异衣。 岂袭裘而念葛,盖得觕而丧微。 我归甚易,匪驰匪奔。 俯仰还家,下车阖门。 藩垣虽缺,堂室故存。 挹吾天醴,注之洼尊。 饮月露以洗心,餐朝霞而眩颜。 混客主而为一,俾妇姑之相安。 知盗窃之何有,乃掊门而折关。 廓圜镜以外照,纳万象而中观。 治废井以晨汲,滃百泉之夜还。 守静极以自作,时爵跃而鲵桓。 归去来兮,请终老于斯游。 我先人之敝庐,复舍此而焉求? 均海南与汉北,挈往来而无忧。 畸人告予以一言,非八卦与九畴。 方饥须粮,已济无舟。 忽人牛之皆丧,但乔木与高丘。 警六用之无成,自一根之返流。 望故家而求息,曷中道之三休。 已矣乎,吾生有命归有时, 我初无行亦无留。驾言随子听所之, 岂以师南华而废从安期。谓汤稼之终枯, 遂不溉而不耔。师渊明之雅放, 和百篇之新诗。赋归来之清引, 我其後身盖无疑。
guī lái   fāng nán qiān ān guī  
jiāng hǎi zhī hòng dòng   diào jiǎo zhī bēi  
pán ér shēn   shí diàn wǎng ér zhuī  
huái 怀 西 nán zhī guī   mèng liáng shì ér jué fēi  
shēng zhī cháng   yóu hán shǔ zhī  
qiú ér niàn   gài ér sàng wēi  
guī shén   fěi chí fěi bēn  
yǎng huán jiā   xià chē mén  
fān yuán suī quē   táng shì cún  
tiān   zhù zhī zūn  
yǐn yuè xīn   cān zhāo xiá ér xuàn yán  
hùn zhǔ ér wèi   zhī xiāng ān  
zhī dào qiè zhī yǒu   nǎi póu mén ér shé guān  
kuò huán jìng wài zhào   wàn xiàng ér zhōng guān  
zhì fèi jǐng chén   wēng bǎi quán zhī hái  
shǒu jìng zuò   shí jué yuè ér huán  
guī lái   qǐng zhōng lǎo yóu  
xiān rén zhī   shě ér yān qiú  
jūn hǎi nán hàn běi   qiè wǎng lái ér yōu  
rén gào yán   fēi guà jiǔ chóu  
fāng liáng   zhōu  
rén niú zhī jiē sàng   dàn qiáo gāo qiū  
jǐng liù yòng zhī chéng   gēn zhī fǎn liú  
wàng jiā ér qiú   zhōng dào zhī sān xiū  
  shēng yǒu mìng guī yǒu shí  
chū xíng liú jià yán suí zi tīng suǒ zhī    
shī nán huá ér fèi cóng ān wèi tāng jià zhī zhōng    
suì gài ér shī yuān míng zhī fàng    
bǎi piān zhī xīn shī guī lái zhī qīng yǐn    
hòu shēn gài