和陶读山海经十三首韵送机简堂自景星岩再住隐静 其四

宋代 吴芾
我年七十五,木末挂残阳。纵使身未逝,亦岂能久长。 尚冀林间住,与师共末光。孤云俄暂出,道俗纷苍黄。
nián shí   guà cán yáng zòng shǐ shēn 使 wèi shì   néng jiǔ cháng    
shàng lín jiān zhù   shī gòng guāng yún é zàn chū dào   fēn cāng huáng