和陶读《山海经》,并引 其七

宋代 苏轼
蜀士李八百,穴居吴山阴。默坐但形语,从者纷如林。 其后有李宽,鸡鹄非同音。口耳固多伪,识真要在心。
shǔ shì bǎi   xué shān yīn zuò dàn xíng cóng   zhě fēn lín    
hòu yǒu kuān   fēi tóng yīn kǒu ěr duō wěi shí   zhēn yào zài xīn