和陶悲从弟仲德韵哭陈泽民

宋代 吴芾
年来朋旧少,大半已雕零。 人物如吾子,共谓上青冥。 行年才五十,叹惜负平生。 忆子初见我,我意已先倾。 爱子器识远,伫子功业成。 纵不登要路,亦必享遐龄。 贰邑曾未久,早已闻政声。 方将脱选调,荣养娱亲庭。 天公亦何事,于此独无情。 一旦弃我去,不复见仪形。 痛伤风月夜,空对酒尊盈。
nián lái péng jiù shǎo   bàn diāo líng
rén   gòng wèi shàng qīng míng
xíng nián cái shí   tàn píng shēng
zi chū jiàn   xiān qīng
ài shí yuǎn   zhù zi gōng chéng
zòng dēng yào   xiǎng xiá líng
èr céng wèi jiǔ   zǎo wén zhèng shēng
fāng jiāng tuō xuǎn diào   róng yǎng qīn tíng
tiān gōng shì   qíng
dàn   jiàn xíng
tòng shāng fēng yuè   kōng duì jiǔ zūn yíng