和唐致远蜡梅

宋代 崔敦诗
万木折冰雪,千葩谢华穠。 谁约金童仙,冲寒下严风。 恼人风味深,缕衣立隆冬。 旁有玉京子,含香笑相逢。 夜水吐玉龙,月窗影相重。 诗情太牢落,聊以二友供。 清标体黄裳,素姿掩凡容。 东君着意先,群英绝追踪。
wàn zhé bīng xuě   qiān xiè huá nóng  
shuí yuē jīn tóng xiān   chōng hán xià yán fēng  
nǎo rén fēng wèi shēn   lóng dōng  
páng yǒu jīng   hán xiāng xiào xiāng féng  
shuǐ lóng   yuè chuāng yǐng xiāng zhòng  
shī qíng tài láo luò   liáo èr yǒu gōng  
qīng biāo huáng shang   姿 yǎn fán róng  
dōng jūn zhuó xiān   qún yīng jué zhuī zōng