和唐坚伯留题庄舍

宋代 胡寅
无端世故若连环,独未忘怀畎亩间, 不问落花随水远,最怜修竹伴人閒。 非求垣屋须穷僻,知爱巾车得往还。 已谕耕奴多艺秫,免教华发变朱颜。
duān shì ruò lián huán   wèi wàng huái 怀 quǎn jiān  
wèn luò huā suí shuǐ yuǎn   zuì lián xiū zhú bàn rén xián
fēi qiú yuán qióng   zhī ài jīn chē wǎng huán
gēng duō shú   miǎn jiào huá biàn zhū yán