和太原山亭怀古诗

唐代 张贾
中庭起崖谷,漱玉下涟漪。丹丘谁云远,寓象得心期。 岂不贵钟鼎,至怀在希夷。唯当蓬莱阁,灵凤复来仪。
zhōng tíng   shù xià lián dān qiū shuí yún yuǎn   xiàng xīn
guì zhōng dǐng   zhì huái 怀 zài wéi dāng péng lái   líng fèng lái