和太白感秋诗韵

宋代 易祓
我无适俗韵,滥剖江成竹。 惟有南山云,对这若要掬。 秋堂风露清,岂不念羁独。 行年四十九,亦复此栖宿。 二子亦有契,兹期定前卜。 泛观穹壤间,物剥继以复。 消息固常然,天地非反覆。 姑置勿复言,新篘已清熟。
shì yùn   làn pōu jiāng chéng zhú  
wéi yǒu nán shān yún   duì zhè ruò yào  
qiū táng fēng qīng   niàn  
xíng nián shí jiǔ   宿  
èr zi yǒu   dìng qián bo  
fàn guān qióng rǎng jiān    
xiāo xi cháng rán   tiān fēi fǎn  
zhì yán   xīn chōu qīng shú