和苏子瞻韵为石苍舒题

宋代 刘攽
长安材豪雄五都,五陵意气谁能除。作人不入游侠窟,寓兴聊从草隶书。 崩崖坏山出众宝,石刻鼎铸周秦馀。江东诸家擅逸气,宜官钟蔡几不如。 腾龙翥凤动光彩,渌池滉漾华芙蕖。石生临书得微妙,神凝意会下笔初。 浓纤巧致若出一,老庖利刃投空虚。人间流传不得辨,锦囊玉轴争贮储。 以兹得名号醉墨,聊取胜事题精庐。岂与西山少年辈,射猎狐兔夸里闾。 杜陵诗仙有祖风,笔洒云雾挥琼琚。我今才薄厌数语,勉力和歌惭起予。
cháng ān cái háo xióng dōu   líng shuí néng chú zuò rén yóu xiá   xīng liáo cóng cǎo shū    
bēng huài shān chū zhòng bǎo   shí dǐng zhù zhōu qín jiāng dōng zhū jiā shàn   guān zhōng cài    
téng lóng zhù fèng dòng guāng cǎi   chí huàng yàng huá shí shēng lín shū wēi miào shén   níng huì xià chū    
nóng xiān qiǎo zhì ruò chū   lǎo páo rèn tóu kōng rén jiān liú chuán biàn jǐn   náng zhóu zhēng zhù chǔ    
míng hào zuì   liáo shèng shì jīng shān 西 shào nián bèi shè   liè kuā    
líng shī xiān yǒu fēng   yún huī qióng jīn cái báo yàn shù miǎn   cán