和孙先生彦及棣肃华堂诗

宋代 吴儆
大雅久不作,声我淫郑紫。 古来非一秦。焚厄故如此。 西都盛经学,聚讼自兹始。 建安委道真,典香事玄理。 锦谷蔚云雾,组紃亦信美。 后生不著眼,千古空信耳。 诵习号纯儒,旷达称高士。 有如富贤贾,多藏不能使。 又如病酒狂,沉酣糟粕旨。 源流日以远,循袭不为耻。 先生秉大雅,江东今夫子。 持身不夷惠。漫仕无温喜。 学术心自得,筌蹄视经史。 兰舟翼桂楫,巨川端可涘。 我家世从公,公欲出泥滓。 愚不堪世用,非人不我心。 破屋荫蓬根。春荠才墙址。 寂寞谁肯顾,公独不我鄙。 遗之珠玉篇,谆谆说友弟。 直欲障颓波,肯与为茅靡。 观以用意处,可与召穆比。 弟兄吾手足,父母吾怙恃。 尽此菽水欢,还胜有酒醑。 古来顾为兄,日月不可弭。 圣贤师百世,河海润千里。
jiǔ zuò   shēng yín zhèng  
lái fēi qín fén è    
西 dōu shèng jīng xué   sòng shǐ  
jiàn ān wěi dào zhēn   diǎn xiāng shì xuán  
jǐn wèi yún   xún xìn měi  
hòu shēng zhù yǎn   qiān kōng xìn ěr  
sòng hào chún   kuàng chēng gāo shì  
yǒu xián jiǎ   duō cáng néng shǐ 使  
yòu bìng jiǔ kuáng   chén hān zāo zhǐ  
yuán liú yuǎn   xún wéi chǐ  
xiān sheng bǐng   jiāng dōng jīn zi  
chí shēn huì màn shì wēn    
xué shù xīn   quán shì jīng shǐ  
lán zhōu guì   chuān duān  
jiā shì cóng gōng   gōng chū  
kān shì yòng   fēi rén xīn  
yīn péng gēn chūn cái qiáng zhǐ    
shuí kěn   gōng  
zhī zhū piān   zhūn zhūn shuō yǒu  
zhí zhàng tuí   kěn wèi máo  
guān yòng chù   zhào  
xiōng shǒu   shì  
jǐn shū shuǐ huān   hái shèng yǒu jiǔ  
lái wèi xiōng   yuè  
shèng xián shī bǎi shì   hǎi rùn qiān