和孙侔雁荡山二首 其一

宋代 刘敞
鳌翻溟涨折灵山,漂落尘区莽眇间。自有神仙护真境,故令林木断人寰。 碧城万玉重重合,琪树三株寂寂间。安得长风破高浪,拂衣东去一跻攀。
áo fān míng zhǎng zhé líng shān   piāo luò chén mǎng miǎo jiān yǒu shén xiān zhēn jìng   lìng lín duàn rén huán
chéng wàn chóng chóng   shù sān zhū jiān ān cháng fēng gāo làng   dōng pān