和孙侔雁荡山二首 其二

宋代 刘敞
天台赋后世多贤,复在君家雁荡篇。气逸还令人耸动,境幽初许俗流传。 万峰林立浮云外,一径梯横绝海边。闻道归艎从此逝,秋风招隐特依然。
tiān tāi hòu shì duō xián   zài jūn jiā yàn dàng piān hái lìng rén sǒng dòng   jìng yōu chū liú chuán
wàn fēng lín yún wài   jìng héng jué hǎi biān wén dào guī huáng cóng shì   qiū fēng zhāo yǐn rán