和苏长公南华寺韵

明代 王世贞
身自祖戒来,未识祖戒面。偶然赖拈出,一见不再见。 紫马白玉堂,所得等露电。鲸海人鲊滩,厥药始瞑眩。 悔不先师禅,荡荡一白练。濡首六欲尘,惊心九重谴。 云胡岭外归,绮语纷如霰。但使能所空,何烦焚笔研。
shēn jiè lái   wèi shí jiè miàn ǒu rán lài niān chū   jiàn zài jiàn    
bái táng   suǒ de děng diàn jīng hǎi rén zhǎ tān jué   yào shǐ míng xuàn    
huǐ xiān shī chán   dàng dàng bái liàn shǒu liù chén jīng   xīn jiǔ zhòng qiǎn    
yún lǐng wài guī   fēn xiàn dàn shǐ néng 使 suǒ kōng   fán fén yán