和苏长公妙高台韵

明代 王世贞
佛印老秃翁,片言拄苏子。禅床咫尺间,忽掷千万里。 不解弦中调,如风过牛耳。却望妙高台,嵯峨插天起。 俊雕摩空没,波平四如砥。意气稍得舒,归来对隐几。 卷我广长舌,避汝坚利齿。初若锥遇锤,契则针投水。 欲识苏子谁,长爪梵志是。不向无智生,宁向有智死。
yìn lǎo wēng   piàn yán zhǔ chán chuáng zhǐ chǐ jiān   zhì qiān wàn    
jiě xián zhōng diào   fēng guò niú ěr què wàng miào gāo tái cuó   é chā tiān    
jùn diāo kōng méi   píng shāo shū guī   lái duì yìn    
juǎn guǎng 广 cháng shé   jiān chǐ 齿 chū ruò zhuī chuí   zhēn tóu shuǐ    
shí shuí   zhǎng zhǎo fàn zhì shì xiàng zhì shēng níng   xiàng yǒu zhì