和宋宰立春雨

宋代 虞俦
怪生淑气静氛埃,知是东君一笑开。 膏雨任能滋宿麦,香风先已上寒梅。 交情太薄莺犹懒,远信难凭雁却回。 闻道君家春最胜,十分眉妩画章台。
guài shēng shū jìng fēn āi   zhī shì dōng jūn xiào kāi  
gāo rèn néng 宿 mài   xiāng fēng xiān shàng hán méi  
jiāo qing tài báo yīng yóu lǎn   yuǎn xìn nán píng yàn què huí  
wén dào jūn jiā chūn zuì shèng   shí fēn méi huà zhāng tái