和嵩岳行

元代 胡奎
吾闻三十六峰青嶙峋,仙翁价重连城珍。金堂石室不可到,紫芝瑶草长清新。 自笑青春探灵秘,望断蓬莱五云气。不是丹丘紫凤凰,按图空想千年瑞。 使君看山双眼青,题诗曾寄山之灵。吹笙每招王子晋,采药或遇安期生。 锦袍旧是龙门客,不怕山灵夜呵责。有时笑接浮丘公,有时吹笙坐盘石。 醉骑黄鹄登天门,濯足银河清绝群。鸿龙玉狗森左右,大叫阊阖排青云。 紫皇授以瑶台月,照见迎风玉壶雪。鹤梦寥寥蕙帐空,幡然又与烟霞别。 黄河一千年一清,六龙在天当圣明。河阳种得花满树,谁能解此春风情。 明当高附垂云翼,直上榑桑望朝日。肯信东方有小儿,三偷阿母蟠桃实。
wén sān shí liù fēng qīng lín xún   xiān wēng jià chóng lián chéng zhēn jīn táng shí shì dào   zhī yáo cǎo cháng qīng xīn
xiào qīng chūn tàn líng   wàng duàn péng lái yún shì dān qiū fèng huáng   àn kōng xiǎng qiān nián ruì
shǐ 使 jūn kàn shān shuāng yǎn qīng   shī céng shān zhī líng chuī shēng měi zhāo wáng jìn   cǎi yào huò ān shēng
jǐn páo jiù shì lóng mén   shān líng yǒu shí xiào jiē qiū gōng   yǒu shí chuī shēng zuò pán shí
zuì huáng dēng tiān mén   zhuó yín qīng jué qún hóng 鸿 lóng gǒu sēn zuǒ yòu   jiào chāng pái qīng yún
huáng shòu yáo tái yuè   zhào jiàn yíng fēng xuě mèng liáo liáo huì zhàng kōng   fān rán yòu yān xiá bié
huáng qiān nián qīng   liù lóng zài tiān dāng shèng míng yáng zhǒng huā mǎn shù   shuí néng jiě chūn fēng qíng
míng dāng gāo chuí yún   zhí shàng sāng wàng cháo kěn xìn dōng fāng yǒu xiǎo ér   sān tōu ā pán táo shí