和宋永兄咏荔支用东坡刑字韵四首

宋代 黄公度
一时红紫逐飘萍,风雨残枝尚缀星。 西国葡萄甘仆隶,白家踯躅强仪刑。 谁移仙种从丹府,不使灵荄遍八溟。 大业豪华今寂寞,佳名空著海山经。
shí hóng zhú piāo píng   fēng cán zhī shàng zhuì xīng  
西 guó tao gān   bái jiā zhí zhú qiáng xíng  
shuí xiān zhǒng cóng dān   shǐ 使 líng gāi biàn míng  
háo huá jīn   jiā míng kōng zhù hǎi shān jīng