和宋学渊韵

元代 刘永之
蹇劣非世器,固应知者稀。遗纷憩灵馆,聊以慰所怀。 芳声契夙仰,良觏副幽期。逍遥对疏雨,山瓢时共持。 兰言发孤唱,酬章愧典彝。促席情未慊,结轸念当离。 心知非远别,终系故人思。
jiǎn liè fēi shì   yīng zhī zhě fēn líng guǎn   liáo wèi suǒ huái 怀
fāng shēng yǎng   liáng gòu yōu xiāo yáo duì shū   shān piáo shí gòng chí
lán yán chàng   chóu zhāng kuì diǎn qíng wèi qiàn   jié zhěn niàn dāng
xīn zhī fēi yuǎn bié   zhōng rén