和宋去华爱日楼之什

宋代 黄公度
百里平畴一望间,绿芜尽处见青山。 孤云自在开仍合,白鸟群飞去复还。 竟日茶瓜留客坐,满床图史伴君闲。 携醪许我问奇字,剥啄何妨屡扣关。
bǎi píng chóu wàng jiān   绿 jǐn chù jiàn qīng shān  
yún zai kāi réng   bái niǎo qún fēi huán  
jìng chá guā liú zuò   mǎn chuáng shǐ bàn jūn xián  
xié láo wèn   zhuó fáng kòu guān