和送春诗送陈泽民

宋代 吴芾
少年买青春,千金初不惜。 常恐春不留,韶华难再行。 种杏更栽桃,为春添景色。 对酒复当歌,与春亡间隙。 春去或未来,日探春消息。 及至春又归,送春恨无翼。 追随九十日,无日不自适。 胡为把一麾,千里从吏役。 当涂古道院,事简非繁剧。 宴坐对江山,亦足自怡怿。 所叹乏游从,无与共良夕。 陈侯有高标,鸷鸟空累百。 落笔动成篇,端不在促迫。 不意牢落中,乃得此佳客。 人事苦参商,天意有顺逆。 笑言犹未竟,遽尔成乖隔。 虽未唱阳关,别恨已填臆。 此邦固寂寥,颇亦富水石。 方拟出郊坰,共拭登山屐。 何事逐春归,不念人相忆。 春事虽已阑,残花尚红白。 且复引离尊,倒此香醪碧。
shào nián mǎi qīng chūn   qiān jīn chū  
cháng kǒng chūn liú   sháo huá nán zài xíng  
zhǒng xìng gèng zāi táo   wèi chūn tiān jǐng  
duì jiǔ dāng   chūn wáng jiàn  
chūn huò wèi lái   tàn chūn xiāo xi  
zhì chūn yòu guī   sòng chūn hèn  
zhuī suí jiǔ shí   shì  
wéi huī   qiān cóng  
dāng dào yuàn   shì jiǎn fēi fán  
yàn zuò duì jiāng shān    
suǒ tàn yóu cóng   gòng liáng  
chén hóu yǒu gāo biāo   zhì niǎo kōng lèi bǎi  
luò dòng chéng piān   duān zài  
láo luò zhōng   nǎi jiā  
rén shì shēn shāng   tiān yǒu shùn  
xiào yán yóu wèi jìng   ěr chéng guāi  
suī wèi chàng yáng guān   bié hèn tián  
bāng liáo   shuǐ shí  
fāng chū jiāo jiōng   gòng shì dēng shān  
shì zhú chūn guī   niàn rén xiàng  
chūn shì suī lán   cán huā shàng hóng bái  
qiě yǐn zūn   dào xiāng láo