和松窗主人荐墨客诗

宋代 姚勉
久不攲眠听说诗,心茅又塞介然蹊。那能蚕雨鸣窗叶,徒自鸡天舞瓮醯。 诗态笑看云霭霭,客怀唤醒晓凄凄。龙香惠我真安用,君有佳篇好自题。
jiǔ mián tīng shuō shī   xīn máo yòu sāi jiè rán néng cán míng chuāng   tiān wèng    
shī tài xiào kàn yún ǎi ǎi   huái 怀 huàn xǐng xiǎo lóng xiāng huì zhēn ān yòng jūn   yǒu jiā piān hǎo