和斯远西轩竹二首

宋代 赵蕃
轩辟因松倒,轩深为竹成。 山灵回俗驾,鸟语助诗鸣。 客子息肩地,诸公携酒行。 白头哀我独,青眼为渠横。
xuān yīn sōng dào   xuān shēn wèi zhú chéng  
shān líng huí jià   niǎo zhù shī míng  
jiān   zhū gōng xié jiǔ xíng  
bái tóu āi   qīng yǎn wèi héng