和枢密侍郎因看海棠忆禁苑此花最盛

宋代 石延年
君看海棠格,群花品讵同。 娇娆情自富,萧散艳非穷。 茜縠班吴苑,新罗碎蜀宫。 锦窠杯里影,绣段隟前烘。 心乱香无数,茎柔动满丛。 意分巫峡雨,腰系汉台风。 盛若霞藏日,鲜于血洒空。 高低千点赤,深浅半开红。 妆指朱才布,膏唇檀更融。 色娇无可压,体瘦不可丰。 枝重轻浮外,苞疏密间中。 难胜蜂不定,易入蝶能通。 杜甫句何略,薛能诗未工。
jūn kàn hǎi táng   qún huā pǐn tóng
jiāo ráo qíng   xiāo sàn yàn fēi qióng
qiàn bān yuàn   xīn luó suì shǔ gōng
jǐn bēi yǐng   xiù duàn qián hōng
xīn luàn xiāng shù   jīng róu dòng mǎn cóng
fēn xiá   yāo hàn tái fēng
shèng ruò xiá cáng   xiān xuè kōng
gāo qiān diǎn chì   shēn qiǎn bàn kāi hóng
zhuāng zhǐ zhū cái   gāo chún tán gèng róng
jiāo   shòu fēng
zhī zhòng qīng wài   bāo shū jiān zhōng
nán shèng fēng dìng   dié néng tōng
lüè   xuē néng shī wèi gōng