和枢密侍郎因看海棠忆禁苑此花最盛

宋代 晏殊
青琐曾留眄,珍藂宛未移。 幸分霖雨润,犹见豓阳姿。 岸帻来朱槛,攀条忆绛蕤。 能令人爱树,不独召南诗。
qīng suǒ céng liú miǎn   zhēn cóng wǎn wèi
xìng fēn lín rùn   yóu jiàn yàn yáng 姿
àn lái zhū kǎn   pān tiáo jiàng ruí
néng lìng rén ài shù   zhào nán shī