和叔崇橘花韵二首

宋代 王柏
厥包锡贡三千春,为花著句曾无人。 颗颗珠玑香万斛,薰蒸天地句风苹。 充实先生诗兴发,韵严不数阳春雪。 龙蛇一纸开天荒,琅然吟破夜光月。 炯炯后皇嘉树中,精白任道言非空。 秉心高洁寄清赏,世人只解歌春红。
jué bāo gòng sān qiān chūn   wèi huā zhù céng rén  
zhū xiāng wàn   xūn zhēng tiān fēng píng  
chōng shí xiān sheng shī xìng   yùn yán shù yáng chūn xuě  
lóng shé zhǐ kāi tiān huāng   láng rán yín guāng yuè  
jiǒng jiǒng hòu huáng jiā shù zhōng   jīng bái rèn dào yán fēi kōng  
bǐng xīn gāo jié qīng shǎng   shì rén zhǐ jiě chūn hóng