和叔才岸傍古庙

宋代 王安石
树老垂缨乱,祠荒向水开。 偶人经雨踣,古屋为风摧。 野鸟栖尘座,渔郎奠竹杯。 欲传山鬼曲,无奈楚词哀。
shù lǎo chuí yīng luàn   huāng xiàng shuǐ kāi
ǒu rén jīng   wèi fēng cuī
niǎo chén zuò   láng diàn zhú bēi
chuán shān guǐ   nài chǔ āi