和史子修投赠二首韵时被命至玉堂

宋代 程公许
儒习平生祗自酸,可能学古到商盘。 风尘世路知难拗,潢潦词源恐易乾。 已愧登瀛聊俊颜,那堪上水费嘲弹。 饕劳愧乏经时策,安得军中有范韩。
píng shēng zhī suān   néng xué dào shāng pán  
fēng chén shì zhī nán ǎo   huáng lǎo yuán kǒng qián  
kuì dēng yíng liáo jùn yán   kān shàng shuǐ fèi cháo dàn  
tāo láo kuì jīng shí   ān jūn zhōng yǒu fàn hán