何侍御为予谈泰山蓬莱东海之胜令我飞动辄赋长篇

明代 宗臣
三年不见金门客,走马相见清源陌。自言前上泰山颠,东海蓬莱皆所历。 人传泰山高北天,层崖曲蹬路转窄。振衣直山最高头,恍然一啸天门白。 天门东西相对开,星斗髣髴落吾额。悲风摇落吹骨寒,虽着重裘似絺绤。 三峰插入青云中,巉岩突兀倚天壁。日观峰头望晨日,晨日沉沉起深泽。 须臾忽上如奔马,天地四方俱色赤。破竹裂本不可当,恍忽半空飞霹雳。 杖策携壶行复立,一一询兹今古迹。汉皇尚留封禅碑,秦人犹剩纪功石。 莲花桃花千百峰,隐隐四出如列戟。南望吴越西望秦,万里青天起寒色。 回驾又登蓬莱山,蓬莱乃在东海侧。东海一去何终穷,浩荡微茫湛空碧。 仙人共把珊瑚枝,白日观潮夜观汐。忽然长风振天末,两仪不辨海云黑。 惊波巨浪排空来,怪石奇岩怒且激。蛟龙奋起不可制,神鱼动尾几千尺。 左右大呼东西走,令我欲归不可得。广陵狂客心颇雄,闻此意气满胸臆。 长剑欲摧玉女峰,短钩直下鲛人宅。海中鱼龙手可搏,山中虎豹力能射。 何时拂袖谢尘世,与君散发步天极,坐看万古乾坤自开辟。
sān nián jiàn jīn mén   zǒu xiāng jiàn qīng yuán yán qián shàng tài shān diān dōng   hǎi péng lái jiē suǒ    
rén chuán tài shān gāo běi tiān   céng dēng zhuǎn zhǎi zhèn zhí shān zuì gāo tóu huǎng   rán xiào tiān mén bái    
tiān mén dōng 西 xiāng duì kāi   xīng dǒu fǎng luò é bēi fēng yáo luò chuī hán suī   zhuó zhòng qiú shì chī    
sān fēng chā qīng yún zhōng   chán yán tiān guān fēng tóu wàng chén chén   chén chén shēn    
shàng bēn   tiān fāng chì zhú liè běn dāng huǎng   bàn kōng fēi    
zhàng xié xíng   xún jīn hàn huáng shàng liú fēng shàn bēi qín   rén yóu shèng gōng shí    
lián huā táo huā qiān bǎi fēng   yǐn yǐn chū liè nán wàng yuè wàng 西 qín wàn   qīng tiān hán    
huí jià yòu dēng péng lái shān   péng lái nǎi zài dōng hǎi dōng hǎi zhōng qióng hào   dàng wēi máng zhàn kōng    
xiān rén gòng shān zhī   bái guān cháo guān rán cháng fēng zhèn tiān liǎng   biàn hǎi yún hēi    
jīng làng pái kōng lái   guài shí yán qiě jiāo lóng fèn zhì shén   dòng wěi qiān chǐ    
zuǒ yòu dōng 西 zǒu   lìng guī guǎng líng 广 kuáng xīn xióng wén   mǎn xiōng    
cháng jiàn cuī fēng   duǎn gōu zhí xià jiāo rén zhái hǎi zhōng lóng shǒu shān   zhōng bào néng shè    
shí xiù xiè chén shì   jūn sàn tiān   zuò kàn wàn qián kūn kāi