和十五侄韵

宋代 吴芾
无补公家只主臣,但思高卧故山云。 宦游耻蠹太仓粟,归去贪羹碧涧芹。 喜得醇醪堪饮客,还惊妙句更超群。 速来共为梅花醉,趁取枝头香正芬。
gōng jiā zhǐ zhǔ chén   dàn gāo shān yún  
huàn yóu chǐ tài cāng   guī tān gēng jiàn qín  
chún láo kān yǐn   hái jīng miào gèng chāo qún  
lái gòng wèi méi huā zuì   chèn zhī tóu xiāng zhèng fēn