和十五侄见寄

宋代 吴芾
草庐高卧几经春,被褐深藏席上珍。 已自闭门甘澹泊,不妨琢句自清新。 我惭我去同流俗,日念归来作野人。 此后埙篪酬唱罢,因风见寄莫辞频。
cǎo gāo jīng chūn   bèi shēn cáng shàng zhēn  
mén gān dàn   fáng zhuó qīng xīn  
cán tóng liú   niàn guī lái zuò rén  
hòu xūn chí chóu chàng   yīn fēng jiàn pín