和士特栽果十首·梅

宋代 刘子翚
园林渐见绿阴浓,漠漠轻烟细雨中。 底事望梅能止渴,惟应万想先来空。
yuán lín jiàn jiàn 绿 yīn nóng   qīng yān zhōng  
shì wàng méi néng zhǐ   wéi yīng wàn xiǎng xiān lái kōng