和食笋二首

宋代 冯时行
麞牙鸭脚色相鲜,更遣逢迎酒圣贤。 齐鲁大邦应自美,烟霞清兴岂相便。 风神肯慢吹成竹,市老能教省直钱。 早晚萧然文字饮,何须唤作地行仙。
zhāng jué xiāng xiān   gèng qiǎn féng yíng jiǔ shèng xián  
bāng yīng měi   yān xiá qīng xīng xiāng biàn 便  
fēng shén kěn màn chuī chéng zhú   shì lǎo néng jiào shěng zhí qián  
zǎo wǎn xiāo rán wén yǐn   huàn zuò xíng xiān